Những pha bóng khiến đồng đội bất lực của các cầu thủ nữ Sài Gòn

          Sân bóng luôn là nơi chứng kiến đủ mọi cung bậc cảm xúc: từ vỡ òa chiến thắng, tiếc nuối thất bại, cho đến những khoảnh khắc mà sự bất lực lên đến đỉnh điểm, nhưng lại… hài hước đến khó tả. Để tôi kể cho các bạn nghe, những câu chuyện chân thật đến từ đội bóng nữ Sài Gòn –  Phoenix Fire Football Club khi hoạt động trên sân.

Nụ cười luôn trên môi của những cầu thủ nữ Sài GònDù đồng đội đá nhiều pha bóng khó đỡ nhưng chúng tôi vẫn nở nụ cười tự tin

          Nhớ cách đây không lâu, tiết trời Sài Gòn vừa đổ cơn mưa ngâu làm thấm ướt mặt sân trơn trượt. Trong trận đấu sinh hoạt thường niên, đội tôi đang có bóng, khoác trên mình chiếc áo dạ quang cam rực rỡ, dẫn trước với tỷ số 1 – 0, thế trận gần như nghiêng về một phía. Rồi ai nói trước được chữ ngờ, đến khi bi kịch xảy ra. Chị Bảy, tiền vệ cánh phải của đội tôi, nổi tiếng với khả năng tranh bóng chớp nhoáng nhưng lại hay… gửi lộn địa chỉ. Lần đó, một pha bóng căng ngang từ giữa sân đối phương bay về phía tôi và Chị Bảy kịp thời băng lên cản phá đường chuyền. Tôi đã hô to: “Chị Bảy! Chuyền cho tôi nè!”.

           Ngay lúc ấy, tôi đang chạy dọc biên cánh trái, với hy vọng sẽ có một pha cột hai mãn nhãn. Nhưng không. Chị Bảy lao đi như một trái tên lửa cùng quả bóng, vung chân lên như nghệ sĩ múa ba lê, và thay vì chuyền cho tôi, người không có ai kèm cập, thì đồng đội đã “ khiêu vũ cuồng quay” với hai hậu vệ đội đối thủ. Và điều gì đến cũng sẽ đến, vào thời điểm ngặt nghèo nhất, Chị Bảy lại nhìn thấy tôi. Với sự chống chọi cuối cùng, Chị Bảy đã chuyền trái banh qua được háng hàng hậu vệ đội bạn để đến chân … tiền đạo nhà người ta. (⊙△⊙)

          Khoảng khắc đó, tôi đau đớn tôi gục ngã, với thân hình tròn trịa của tôi và vị trí cấm u vào khung thành của đội bạn, đã phần nào giúp tiền đạo “nhà người ta” phản công thành công. Chúng tôi chạy thật nhanh như “đi bộ” về hỗ trợ hai bạn hậu vệ. Cuối cùng, trước sự ngỡ ngàng, tôi chỉ biết đứng hình, nhìn trái bóng trôi qua trước khi đồng đội khác kịp thời bọc lót. Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, tôi đã ước gì mình có thể teleport để chặn đứng pha xử lý “điên rồ” đó trước khi nằm dài trên sân cỏ vì trơn trượt. Sự bất lực ấy không thể nào diễn tả bằng lời …

Bong-da-nu-pffc-img_1950
” Che mặt ” không kịp

Khi Nỗi Bất Lực Hóa Thành Tiếng Cười

Bong-da-nu-pffc-img_2096
Kết thúc trận đấu

          Thật sự không ai có thể kìm được cảm xúc trước những khoảng khắc ấy. Nó là sự pha trộn giữa việc muốn ” phát điên ” lên vì đồng đội xử lý lạ quá, đỡ không kịp nhưng đồng thời lại thấy hình ảnh ấy quá đỗi hài hước. Nỗi bất lực ấy, cuối cùng, lại trở thành một phần không thể thiếu, một nét chấm phá đặc trưng làm nên cái ” chất “ riêng của sân phủi Sài Gòn. Nó khiến tôi nhận ra rằng, trong bóng đá nữ nói chung và bóng đá nữ Sài Gòn nói riêng, bóng đá không chỉ là những cuộc chiến thắng thua, mà còn là nơi của tạo nên kỷ niệm khó quên.

          Có lẽ, sẽ không ai nhớ đến được tỷ số của trận đấu ngày hôm ấy, nhưng những pha bóng “tấu hài” như thế này, là một phần không thể thiếu trong câu chuyện của chúng ta sau này.  “Việc gì khó, chỉ cần bạn nở một nụ cười tự tin ☺ (áp dụng thường xuyên tại đội bóng đá nữ Phoenix Fire Football Club).

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x