
Tiếp nối những câu chuyện khó đỡ trên sân bóng mỗi lần có lịch sinh hoạt thường niên của đội bóng Phoenix Fire Football Club.

Đôi lúc lại thấy đội mình của đá ” hay hay “
Câu chuyện về tiền vệ chạy ” nhiều cánh “
Nhớ đến trận đấu gần đấy nhất, tiền vệ cánh trái của đội (đôi khi chạy lan man qua bên phải), người mang số áo có ba chữ số duy nhất trong đội “312” đã có những pha bóng khiến người xem phải dở khóc dở cười với màn bay bổng trước khung thành đội bạn.
Mỗi khi có bóng ở vị trí thuận lợi, Như Ngọc sẽ không ngần ngại gắn động cơ vào chân mà đẩy tình huống lên cao trào trước những pha lách người qua hậu vệ, sau đó tung những cú đá đại bác thật mạnh về phía khung thành. Chỉ là, quả bóng thường không đi về phía khung thành. ૮꒰ ˶• ༝ •˶꒱ა ♡☁️
Khoảng khắc dứt điểm thiếu may mắn
Tôi đã từng chứng kiến, Như Ngọc nhận bóng trống trải ở góc sút thuận lợi, cách khung thành chỉ chừng 15 mét. Toàn bộ hàng phòng ngự đối phương đang dồn về phía Mỡ Mỡ và bạn tiền đạo cắm, tạo ra một khoảng trống mênh mông. Lúc đó, Tôi đã nghĩ: “Chắc chắn sẽ có bàn thắng đầu tiên!”. Và không làm cho mọi người thất vọng, Như Ngọc chạy lấy đà, tung chân hết sức, và… bóng đã bay lệch sát cột dọc ngay trước sự ngỡ ngàng của toàn đội. Đó cũng là lúc “sự bất lực” lên ngôi, không phải chán nản, mà là cảm giác bó tay chấm com gần như lan tỏa khắp sân với tốc độ Internet. Ngoài sân, không biết từ lúc nào những tiếng cười ti hí bắt đầu kềm nén rồi lan rộng qua kế bên, với những ” anh trai ” sân kế bên ngồi coi ké. Cả đội, người quay lưng lắc tay, thủ môn chống nạng cười trừ. Chắc đây có lẽ cái đặc trưng của đội bóng nữ Phoenix Fire Football Club, cười trước đã che mặt sau. Cảm giác bất lực là lạ khi chứng kiến cơ hội rõ mười mươi nhưng vẫn bị bỏ lỡ bằng một cách lãng xẹt, thật sự là một “cú sốc nhức nhối” của PFFC . Ai hiểu được nỗi đau này? (˚ ˃̣̣̥⌓˂̣̣̥)

Đồng đội đã quay lưng không thèm đỡ còn ” cười ” cỡ này

Thủ môn thì vui như vừa ghi bàn
Khi thủ môn thích chơi trò ” tàu lượn “
Sẵn đây phải kể đến pha cản phá xuất thần của thủ môn, Trúc Anh. Với thể lực vượt trội và phản xạ khá tốt nhưng luôn nhường vị trí đá cho đồng đội để làm chốt bảo vệ cuối cùng. Các pha cản banh lao ra kịp thời và cản banh bằng chân là ưu điểm của cô bạn này.

Pha cản banh nhanh chóng của Trúc Anh
Cô ấy thích ra hiệu cho những pha phát banh bổng tạo tiền đề cho đồng đội đẩy nhanh và ghi điểm. Tuy nhiên, mỗi lần như vậy, Trúc Anh sẽ luôn có những pha sút banh lên bằng một cú chích mũi giày điệu nghệ, mặc dù hầu hết đều bay ra ngoài biên. Hoặc, nhiệm màu hơn trái bóng bay thẳng lên trời, sau đó rớt xuống ngay chân tiền đạo đối phương đang đứng ở giữa sân. Rồi có khi là cú chuyền lấy đà ngay chân đội bạn. Những lúc như thế này, đồng đội chỉ có thể chạy thật nhanh về để cứu nguy trước phản công cực nhanh của đội đối thủ. Trước sự chứng kiến của cổ động viên ngoài biên, phản công nhanh như chớp của đối thủ, Trúc Anh đã kịp thời cản phá sửa chữa sai lầm. Phải nói, lần nào làm thủ môn cô ấy cũng mang đến cho chúng tôi cảm giác “tàu lượn siêu tốc”. Nỗi bất lực ấy không chỉ đến từ việc cô ấy thể hiện những pha phát banh khó đỡ mà còn vì những pha cứu banh điêu nghệ, đến mức chúng tôi chỉ có thể bật cười. (੭˃ᴗ˂)੭
Sự đồng điệu khi các tiền đạo vào vị trí thủ môn

Thủ môn ” không biết phải làm gì “

Thủ môn ” chỉ biết đứng cười “
Đỉnh điểm của sự bi hài có lẽ phải kể đến những phút cuối cùng của trận đấu, khi tiền đạo cắm của đội xuống làm thủ môn. Các tiền đạo của đội bóng Phoenix Fire Football Club luôn tạo dáng với quả bóng dưới chân và sút qua thẳng qua sân đối phương. Hình dung một cách dễ hiểu, như trò chơi Ping Pong bóng cứ đập qua đập lại không có điểm dừng ở ” giữa sân ” cho đồng đội chuyền dẫn. Cụ thể hơn, là những mà lụm banh liên tục từ hai thủ môn đến nỗi tất cả mọi người ngồi ì xuống sân để xem coi thế trận này duy trì đến bao giờ. Chưa kể đến, đặc điểm nhận biết nhất, mỗi lần có pha đá góc là thấy thủ môn mình bỏ khung thành lên ” sút phụ ” và dĩ nhiên, những pha lật kèo khi đội đối thủ có cú sút xa. Thủ môn tiền đạo của chúng ta chạy cắm cúi một cách chăm chỉ về bảo vệ khung thành trong muộn màng và sự ” biết trước sẽ thế này ” của đồng đội. Mấy pha khó đỡ này dần trở thành một tràng cười ngặt nghẽo của cả đội lẫn khán giả cho đến khi kết thúc trận đấu. ( ◡̀_◡́)ᕤ

Hậu vệ cũng bỏ cuộc

