
“ Cho dù không có con, ta vẫn có thể sáng tạo nên thế giới. Nhưng trong mắt ta, thế giới ấy sẽ vĩnh viễn không hoàn thiện” – Gong Ji Young, là một tiểu thuyết gia người Hàn Quốc, sinh năm 1963, viết thể loại viễn tưởng, từng đoạt được giải thưởng văn học thế kỷ hai mươi mốt (2001), Giải thưởng văn học Oh Young-su (2004), Giải thưởng văn học Yi Sang (2011).
Khi đọc được câu nói này tôi tự hỏi đâu là cuộc sống thực sự? Cuộc sống màu hồng hay đầy đen tối? Có lẽ câu nói này là dòng máu chảy từ trong lòng những ai mang trọng trách là ‘”mẹ” và chạm đến trái tim của mỗi người chúng ta. Liệu rằng ai cũng có thể cảm nhận được nó chăng? Hay chỉ có thể mơ về thế giới hoàn thiện nhưng không thể tạo ra chúng? Nếu bạn muốn trả lời câu hỏi này, hãy tìm đến cuốn sách “ Dù con sống thế nào mẹ cũng luôn ủng hộ con”.
Đó là cuốn sách tôi được một người chị gái tặng không chỉ để lấp đầy vị trí trên giá sách mà nó còn chứa đựng những chia sẻ, để thấu hiểu và để cảm nhận được nó, tôi như được hồi sinh và trở nên sống theo một cách khác. Cuộc sống đó được gọi là Paradise – Thiên Đường.
Cuối cùng, đâu là cuộc đời hằng mong ước của mỗi người? Và chúng ta vẽ nó ra sao? Hãy đi theo tôi, tôi sẽ chỉ cho các bạn thấy ngọn đèn được thắp sáng, việc của bạn là duy trì ngọn đèn đó. “Dù con sống thế nào mẹ cũng luôn ủng hộ con” – Gong Ji Young, một cuốn sách nhỏ bé để học được cách yêu thương bản thân mình hơn qua cảm xúc, hành động và lối sống.
Cuốn sách được xuất bản bởi Nhà xuất bản hội nhà văn, Nhã Nam, Dịch viên: Nguyễn Thanh Tùng, Bản quyền bản tiếng việt Công ty Văn hóa và truyền thông Nhã Nam, 2014. Cuốn sách được dịch từ nguyên bản tiếng Hàn, bao gồm 232 trang với khổ 14×20.5cm. Là một cuốn sách tái bản, người chịu trách nhiệm xuất bản là Giám đốc – Tổng biên tập Nguyễn Quang Thiểu. Have you ever ask yourself the same question? Have you ever feel lonely?
Điều chúng ta thực sự cần trong cuộc sống này là gì? Bạn muốn sống theo quan điểm của người khác hay cảm nhận của bạn? Chọn tình yêu hay chỉ sống vì mình đang tồn tại? Chắc hẳn nhiều người thắc mắc tại sao tôi luôn đặt ra những câu hỏi như vậy. Bởi vì tôi muốn chính bạn phải tự xây dựng và giải thích quá trình mà bạn tự tạo ra cho bản thân. Quá trình như thế nào là của bản thân tự chọn vì thế hãy làm điều mình muốn để không phải hối tiếc.
Đối với tôi, tôi tạo ra cuộc sống tôi yêu: đầu tiên thích những gì ở chính mình bạn biết đó chính mình là hình ảnh phản chiếu với thế giới xung quanh, tiếp theo nghĩ cho người khác nhưng mình còn quan trọng hơn, kế tiếp loại bỏ những ảnh hưởng có hại, tiếp đến hãy tha thứ cho chính bản thân mình vì không ai hoàn hảo cả chính chúng sẽ giúp mình trưởng thành hơn, sau đó thay đổi những gì cần thay đổi, đặc biệt hơn là lắng nghe cảm xúc và không tự lừa dối chính mình, cuối cùng tin bản thân mình nhiều hơn nữa.
Nếu sai hãy quay lại, nếu tiếp tục sai hãy quay lại lần nữa, không bao giờ là muộn kể cả khi trận đấu chỉ còn phút 90+3, miễn là bạn còn “trên sân cỏ”.

Cuối cùng, kết quả có ra sao bạn vẫn phải chấp nhận nó, vì đó là một trong những vô số kết quả bạn tạo ra cho sự cố gắng của bạn. Để có được nó, tôi sẽ chia sẻ tới các bạn qua một điều: cảm xúc của bản thân – thứ mà khiến trái tim tôi khẩn thiết hơn. Tôi không chắc nó giúp bạn có cuộc sống tốt hơn nhưng tôi nghĩ nó là một phần quan trọng giúp bạn hoàn thiện cuộc sống bản thân mình hơn.
Gong Ji Young từng nói: “Lời khen như tiếng thì thầm lời phê bình như tiếng sấm”, nếu bạn muốn yêu bản thân thì điều đầu tiên bạn phải lắng nghe cảm xúc của chính mình. Có những con người luôn sống theo cảm xúc hơn là lý trí nhưng theo cảm xúc của người khác chứ không phải cảm xúc của bản thân. Cuộc đời có vô vàn cách sống nhưng phải chọn cách sống cho riêng mình. Xào xạc…xào xạc.
Và rồi đi lạc hướng, tôi có một cô bạn mạnh mẽ, hào khí và là người sống tình cảm – cô ấy tên Nhi, một cái tên quá dễ thương các bạn nhỉ, cái tên nói lên một con người hiền lành, hòa đồng, luôn vui vẻ và nhiệt huyết với công việc nhưng rồi mọi thứ thay đổi khi môi trường, mọi người… xung quanh cô ấy thay đổi, Nhi không còn là Nhi của ngày xưa nữa. Nhi – cô bạn của tôi luôn phải sống vì lời nói người khác. “ Mày làm được gì trên đời này, đã xấu còn vô tích sự”, “mày mà học được vậy, chả tin được”, “ mày không đủ khả năng đâu”… thậm chí là “ mày cứ lơ ngơ như bò đeo nơ” … vô số những lời chê bai – những điều này khiến cô ấy không thoát khỏi đa cảm mà đi kèm theo là sự thất vọng
Vì sao ư? Vì cô ấy đặt quá nhiều tình cảm vào tình bạn. Cái thứ mà cô ấy còn đặt trên cả gia đình. Đâu ai biết được rằng cô ấy đã đi học xa nhà từ nhỏ, những lúc bệnh tật ốm đau cũng chỉ có bạn bè bên cạnh, hay thậm chí nằm viện thì cũng không ai thèm đoái hoài ngoài bạn bè, đồng nghiệp lên thăm, lúc cần gia đình nhất là lúc nghe được những lý do biện minh cho hành động của họ, tủi nhất khi đi thi tốt nghiệp nhìn bạn bè ai cũng có ba mẹ đưa rước, chờ đợi ngoài cổng trông ngóng con, thay vì được như vậy thì Nhi – cô ấy chấp nhận cúi gằm mặt xuống đi về nhà theo lối mòn. Như thế đã đủ khiến cô ấy không tin vào mọi thứ chưa? Cảm xúc của Nhi đã đi quá giới hạn bên cạnh sự kỳ vọng không được mong đợi, kèm theo bản tính đa cảm khiến Nhi càng ngày mệt mỏi, thất vọng.
Điều khó khăn nhất là khi cô ấy kết giao với bạn mới sẽ không còn niềm tin và tạo ra một khoảng cách chỉ dừng lại ở một mức nhất định. Một câu chuyện đáng để suy ngẫm, trên đời này có quá nhiều thứ khiến ta phải đau đầu… Bạn sống vì lời nói người khác, bạn nghĩ bạn sẽ tìm được nụ cười hạnh phúc từ cảm xúc của người khác chăng? Tagore từng nói:” nếu bạn khóc vì đánh mất mặt trời, như vậy bạn sẽ bỏ lỡ cả những vì sao” cuộc sống diễn ra trong chính bạn, trong cảm nhận của bạn chứ không phải cách nhìn của người khác. Ngay cả vẻ đẹp của bạn không có định nghĩa thì ai có thể đảm nhận công việc nhận xét về nó.
Mỗi người có một cách nhìn riêng, đặc sắc riêng giống như người làm việc chung với bạn họ biết bạn làm như thế nào, chứ không phải người đứng khoanh tay phán xét vào những khuyết điểm của bạn, khi họ nhìn bạn bằng khía cạnh của họ thì nỗ lực của bạn chỉ bằng con số không. “ Ta không phải là cá sao biết được niềm vui của nó” – tôi từng nghe được câu nói này từ người chị, mình sống vui thì cười, buồn thi khóc ( nhưng không phải tự dằn vặt bản thân mình), ngay cả bọn họ không thể thay thế được. Tôi sẽ chứng minh cho bạn một điển hình trong cuộc sống, giống như ly nước bạn uống ấm hay lạnh là do bạn cảm nhận, nó nóng thì đợi nguội rồi uống thế thì tại sao phải nổi nóng, cảm xúc là bản năng kiềm chế cảm xúc là bản lĩnh. Cuộc sống không phải những mẫu thiết kế cố định, chúng có những điểm vẽ khác biệt, cho nên người khác không thể vẽ bức tranh trừ khi bạn cho phép.

Có những người luôn tự ti với bản thân mình vì sự khác biệt với mọi thứ xung quanh. Gần cuộc sống mình nhất: người mập thì luôn muốn giảm cân, điều kiện gia đình không cho phép đua đòi theo đám bạn rồi lại tự suy diễn “ Họ được tại sao mình lại không”,… Bạn biết không? Nếu ai cũng nghĩ vậy thì thế giới này ai cũng là bản “cover” mất. Tôi vẫn nhớ tôi đã được học hỏi, tìm hiểu và có sự chia sẻ 7 sắc cầu vồng qua trang Zelvitamin – Blog tin tức tổng hợp sức khỏe, làm đẹp. Cầu vồng có bảy màu nó có sự pha trộn giữa nhiều màu, cuộc sống của ta cũng vậy không chỉ đơn điệu là một màu. Trong khi Thiên nhiên hoặc Thiên Chúa đã tạo ra hiện tượng tự nhiên vinh quang này; các nhà triết học đã đưa ra một ý nghĩa cho màu sắc của nó. Mỗi màu sắc tượng trưng cho mỗi tính cách khác nhau hay ảnh hưởng tới tâm lý của mỗi người khác nhau. VIBGYOR – được viết tắt cho từng màu, VIOLET – một màu mang sắc thái buồn nhưng khi ta nhìn sâu vô sẽ thấy được làm chủ tinh thần cao, INDIGO – xanh dịu làm tăng cường trực giác và nhìn nhận bản thân, GREEN – mang tinh thần chữa bệnh, XANH LAM – sức khỏe và sự giàu có, YELLOW – chỉ rõ mặt trời đại diện cho suy nghĩ, trí tuệ và năng lượng, ORANGE – sự kết hợp hoàn hảo giữa màu đỏ và màu vàng, năng động, sáng tạo và cân bằng cảm xúc, RED – đam mê, sức sống, và sự nhiệt huyết. Bạn nhìn thấy màu gì tùy thuộc vào suy nghĩ và cách nhìn nhận ở góc độ nào.
Tại sao phải hành hạ cảm xúc của bản thân như vậy? Nó có lỗi chăng? Mỗi người có một cuộc sống riêng cho mình, mỗi người có vô vàn cách sống, có người chọn nhẹ nhàng như thôn quê, cũng có người chọn thử thách, cạnh tranh như thành phố. Giống như người mẹ của cô bé Uy Nyung trong cuốn sách ‘’ Dù con sống thế nào mẹ vẫn luôn ủng hộ con’’ – Gong Ji Young, người mẹ không dám đối đầu nói chuyện thẳng thắn với con vì biết rằng con không đủ kiên nhẫn nghe mẹ nói, sợ con sẽ bị tổn thương, sợ mẹ không điều khiển được cảm xúc của mình. Ở cả hai thế hệ khác nhau, cách nhau 27 tuổi – một con số quá lớn để có thể hiểu nhau hết. Nhưng thay vì bỏ cuộc thì người mẹ đã chọn cách viết thư cho con gái thứ ba hàng tuần để có thể chia sẽ, thấu hiểu nhau hơn. Chỉ cần đứa con Uy Nyung có đọc là mẹ vui rồi, bà dùng những nét chữ, những cuốn sách để bắc
cầu nối giữa hai mẹ con, lá thư luôn mở đầu bằng ‘’ Uy Nyung à’’, và kết thúc bằng ‘’chúc con một ngày tốt lành’’. Thay vì chìm vào bóng tối thì người mẹ lại chọn cách mà không phải ai cũng làm được để có thể nói chuyện được với con, thật may khi không tự dằn vặt bản thân vì không thể đối thoại trực tiếp với con mình được. Mỗi người có cách giải quyết khác nhau, với cá nhân tôi thì cách giải quyết của người mẹ phù hợp cho cả đôi bên là phải tự đấu tranh với bản thân mình, vì bản thân không thể trực tiếp nói chuyện với đứa con gái nhưng vẫn luôn dõi theo, tìm cách truyền đạt khiến con tiếp thu, tất cả đều được đi từ trong tâm. Nguyện vọng thì có hàng ngàn nhưng hy vọng chỉ có một và người mẹ đã đạt được điều đó. Ngày hôm qua đã qua rồi, ngày mai thì chưa tới, bạn hãy sống cho ngày hôm nay, sống cho chính mình, hãy thương cảm xúc của bản thân, vui buồn là do mình tự tạo chứ không phải sống vì mình đang tồn tại, tất cả là do duyên cớ việc còn lại của mình là yêu bản thân – Love myself.
“Là con gái thì phải nhu mì, là con gái thì phải nữ tính, là con gái đá banh là xấu…” Đừng để người khác đánh giá bạn là ai, mà hãy để bạn thể hiện chính bản thân mình là người như thế nào. Đừng làm điều họ muốn, hãy làm điều bạn cần. Thứ mà mang lại cho ta cảm giác hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất. Hãy yêu nó như cách bạn yêu chính bản thân mình, ngọn lửa mà PFFC đã mang đến – nơi hội tụ những nụ cười, những thỏa ước mơ với bóng đá và còn là một gia đình mang theo bản sắc với chính tên bạn.
Cuối cùng kết quả vẫn chỉ có một, chọn gì đi chăng nữa thì sống cho bản thân mình mới là cách sống tốt nhất. Thế nhé !!
DO YOU HAVE A DREAM? CÙNG NHAU TA CÓ THỂ?
+ Youtube: http://bit.ly/2Y1bWYk
+ Tiktok:https://bit.ly/2mlWkOv
+ Fanpage:http://bit.ly/bongdanusaigon
+ Instagram:https://bit.ly/2HCGdmT
+ Twitter: https://twitter.com/pffcteam
#thu”giavi”camxucdocnhat #bóngđánữ #women_soccer #Saigon #Doibongdanuphongtraosaigon #TPHCM


Hay quá ạ
cảm ơn bạn ạ